Đôi khi ta bắt gặp những thân cây
cổ thụ cành lá xum xuê, nhưng thân lại "vườn
không nhà trống". Điều gì đã giúp chúng
sống thoải mái trong điều kiện thương
tật như vậy. Đó là vì rỗng thân không
phải là căn bệnh chết người của cây.
Thân cây mỗi năm một to ra,
chất gỗ ở giữa thân do ngày càng khó
được cung cấp ôxy và chất dinh dưỡng,
có thể bị chết dần. Phần lõi cây già
trở nên vô tác dụng. Mô chết này nếu bị
vi khuẩn xâm nhập hoặc nước mưa
thấm vào lâu ngày sẽ mục nát, tạo nên
lỗ rỗng. Có những loài cây đặc biệt
dễ bị rỗng ruột như cây liễu cổ
thụ. Khi đó, cây chỉ mất đi một
loại "ruột thừa" mà thôi.
Trong thân cây có hai đường lưu
thông vật chất nhộn nhịp. Phần xylem
ở lõi gỗ là tuyến vận chuyển nước
và chất vô cơ từ rễ lên. Phần ploem trong
lớp vỏ là tuyến vận chuyển chất
hữu cơ tổng hợp được từ trên
xuống rễ. Hai tuyến đó gồm nhiều
đường ống. Trên một cây, số ống
dẫn này nhiều vô kể, nên nếu chỉ
một số tuyến bị mất đi, việc
vận chuyển nước không bị gián đoạn
hoàn toàn, do đó cây già thân rỗng vẫn sinh trưởng
như thường.
Tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc) có cây
táo sống mấy trăm năm, thân cây tuy rỗng
tới mức một người vào trú mưa
được mà cây vẫn ra quả!
Thế nhưng, nếu bạn bóc toàn
bộ (chứ không phải một phần) vỏ cây
cổ thụ rỗng, cây sẽ chết rất nhanh.
Đó là vì toàn bộ con đường vận
chuyển chất hữu cơ đã bị cắt
đứt, rễ cây không được cung cấp
thức ăn sẽ “chết đói”. Khi rễ
chết, cành lá không được cấp nước
sẽ chết theo. Có một vị thuốc đông y
thường dùng, gọi là đỗ trọng.
Nếu lấy quá nhiều vỏ cây cùng lúc, kết
quả cả thân cây sẽ chết theo.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét