Đối với cơ thể, đứng
từ trên nóc nhà cao tầng nhìn xuống chính là
một loại kích thích bất thường với cường
độ mạnh. Nó gây ra phản ứng theo
nhiều đường khác nhau. Người ta
cảm thấy chóng mặt chính là do những phản
ứng đó.
1. Cảnh tượng từ trên cao
khiến ta căng thẳng. Sự căng thẳng này
tạo ra hàng loạt phản xạ thần kinh,
nhất là thần kinh giao cảm bỗng hưng
phấn làm cho tim đập nhanh, chân lông dựng lên,
lỗ đồng tử giãn ra, chân tay đổ
mồ hôi, thở gấp, quan trọng hơn cả là
làm co mạch máu, huyết áp tăng đột
ngột. Hiện tượng này làm cho người ta
bị chóng mặt.
2. Lên cao sẽ bị kích thích bởi áp
lực không khí và tiếng gió, cùng với kích thích
của thị giác khi nhìn xuống. Những nhân
tố này sẽ ảnh hưởng đến cấu
trúc cân bằng trong tai. Điều này làm ta nhất
thời mất đi cảm giác thăng bằng, gây
chóng mặt, thậm chí còn có thể nôn mửa,
giống như say tàu xe vậy.
3. Tiểu não cũng phụ trách động
tác cân bằng. Các kích thích khi tác động
mạnh vào lớp vỏ đại não, “bộ tư
lệnh” thần kinh cao cấp nhất của cơ
thể người, sẽ thông qua thị giác, thính giác
để tác động vào tiểu não, gây ra hàng
loạt hoạt động điện sinh học, làm
nhiễu chức năng tiểu não trong thời gian
ngắn, khiến ta chóng mặt.
Vậy tại sao lên tầng cao mới có
hiện tượng này, còn lên núi cao lại không?
Vấn đề rất đơn giản. Vì tầng
cao là lên thẳng, tạo ra sự tương phản
độ cao rõ rệt với cảnh vật xung quanh,
do đó kích thích mạnh mẽ hơn. Lên núi, dù cho
núi cao gấp nhiều lần toà nhà, nhưng do độ
cao của nó thoai thoải, tăng dần, khác biệt
với chung quanh không rõ rệt, đứng ở
ngọn núi này vẫn thấy nhiều ngọn núi khác
nhấp nhô, cho nên không tạo ra kích thích mạnh, ít
ảnh hưởng đến thần kinh con người.
Đối với những người ít
khi lên tầng cao, trước khi đi lên cần
chuẩn bị sẵn sàng tư tưởng, tốt
nhất nên ngắm nhìn phong cảnh ở xa trước,
làm cho thị giác, thính giác và tinh thần quen dần,
rồi mới thu gần lại và nhìn thẳng
xuống. Như vậy, ta sẽ không bị chóng
mặt.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét