Đông đến, nước lạnh
buốt, thậm chí đóng băng. Thò chân xuống là
rụt lên ngay như phải bỏng, nếu ngâm lâu,
nó tím tái như màu cà. Thế mà đàn vịt
vẫn ung dung ngang dọc trên hồ. Chúng có thủ
thuật gì mà tài vậy?
Quanh năm, quá nửa thời gian vịt
sống trong nước. Vì lâu ngày tồn tại trong
môi trường này nên cơ thể vịt đã
tiến hoá nhiều điểm để thích nghi, như
có nhiều mỡ trong cơ thể và chung quanh các
nội tạng, phao câu có một đôi tuyến
mỡ rất phát triển, bên ngoài cơ thể
phủ một lớp lông vũ dày, khó thấm nước.
Khi từ nước đi lên bờ,
vịt quay đầu về phía đuôi rỉa lên
tuyến mỡ ở phao câu, rồi rỉa lên lông,
khắp cơ thể, chải sửa các lông tơ
bị ướt, rũ hết nước trên lông,
rồi bôi lên đó một lớp mỡ, làm cho lông
không bị thấm nước.
Về mùa đông, nhiệt độ không
khí ngoài phòng nhìn chung thấp hơn nhiệt độ
nước hồ một chút, hơn nữa vịt
hoạt động bơi lội liên tục, nhờ
vậy thân nhiệt tăng lên, cũng có tác dụng
chống rét. Đồng thời, năng lượng mà
cơ thể vịt toả ra, được lớp lông
khá dày bao bọc, có khả năng chống mất
nhiệt. Vì vậy vịt không sợ rét.
Thân nhiệt bình thường của
vịt là trên dưới 42 độ C. Bản thân
vịt cũng có khả năng điều tiết thân
nhiệt. Mức độ trao đổi chất
của vịt tương đối cao. Thêm vào đó,
ở các loài chim sống trong nước (vịt,
hoặc chim) điểm đông đặc của
tuỷ trong xương sống chân, xương cổ
chân, xương bàn chân rất thấp, vì vậy
vịt đứng lâu trong nước đóng băng
dịch thể trong chân vẫn lưu thông, bàn chân không
bị cóng.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét